Trang Nhà   |    Quán Âm Sám  
 
   
 

 

Mở đầu...

Vô bất tùng thử pháp giới lưu,
   Vô bất hoàn quy thử pháp giới...
Dịch

Không gì chẳng lưu xuất từ pháp giới,
 Không gì chẳng quay về với pháp giới.
..

Kinh Hoa Nghiêm là một kinh đồ sộ và vĩ đại nhất trong Phật giáo Ðại thừa. Bộ kinh được thuyết trong 21 ngày, tức khắc sau khi đức Thích Ca Mâu Ni thành chính giác dưới cội bồ đề. Nó diễn tả cảnh nội chứng bất khả tư  nghì của đức Phật. Qua bộ kinh, đức Phật, bậc đã giác ngộ chân lý tối thượng, hiển bày một nhân sinh quan và vũ trụ quan thâm quảng, chẳng bị hạn cuộc bởi thời gian, không gian và phạm vi nhỏ bé của cá thể hay văn hoá.  
Không những bộ kinh có hình thức đồ sộ: 80 cuốn,  trăm vạn chữ, mà nội dung của nó cũng vĩ đại: nó bao hàm, dung nạp, tất cả mọi tư tưởng của  đại thừa Phật giáo. Bởi vậy, tổ sư xưa có nói: Am hiểu kinh Hoa Nghiêm là am hiểu tất cả mọi tông phái Phật giáo. Am hiểu Kinh Hoa Nghiêm là am hiểu con đường tu bồ tát đạo, thành Phật độ sinh. Kinh Pháp Hoa là vua của các kinh. Còn Kinh Hoa Nghiêm là vua của tất cả vua.
Kinh này là đỉnh cao trí huệ của văn học Phật giáo. Nó không những chỉ thẳng bản tánh Phật của mỗi người, nó còn chỉ ra con đường viên mãn đạo bồ tát. Theo đó, giác ngộ không phải là giai đoạn chót của đường tu mà là một điểm nhỏ trong quá trình tu hành độ sinh, thực hành hạnh nguyện của đức Phổ Hiền. Bao nhiêu quả vị tu chứng chỉ là phương tiện mà thực chất vốn không, bao nhiêu dục vọng tự khô kiệt vì thể tánh chân như luôn hiển hiện.
Kinh này tiếng Phạn gọi là Avatamsaka Sutra. Từng phần của bộ kinh được dịch ra tiếng Hoa vào khoảng thế kỷ thứ hai công nguyên, và công trình phiên dịch được xúc tiến cả mấy trăm năm. Trong khoảng thời gian ấy, có hơn 30 bản dịch tùng phần của kinh, và rất nhiều biên soạn, tái dịch những tác phẩm cũ. Vô số sớ giải và án văn có liên hệ tới kinh Hoa Nghiêm được sáng tác. Rồi cuối cùng vào khoảng thế kỷ thứ bảy thì kinh được hoàn thiện. Ba bản dịch chính của kinh  là bản gồm có 60 cuốn, do ngài Budhabhadra (359-429) dịch, và bản gồm 80 cuốn, do ngài Shikshananda (652-710) dịch và bản 40 cuốn của ngài Prajna dịch. Bản Hoa Nghiêm 80 cuốn thông dụng và hoàn thiện hơn vì được dịch từ bản chính văn tương đối đầy đủ nhất. (Sẽ nói rõ thêm ở phần sau.)

Previous Chapter Previous Page Next Page Next Chapter